Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

EM LÀ TÌNH YÊU


EM LÀ TÌNH YÊU
Thay lời tựa tập thơ EM LÀ TÌNH YÊU
( hơn 100 bài vừa hoàn thiện bản thảo )
-------------------------------------------
TRẦN TÌNH
***
Em là tình yêu. Cho nên“Anh – một kẻ làm thơ/ Chấp nhận khổ để đi tìm cái đẹp/ Chấp nhận yêu/ Vì tình yêu thánh thiện/ Đếch nịnh đời và từ chối hư danh” (MCS – Để trả lời ai hỏi) Tôi lại viết về em; và đây là tập thơ thứ 2 mà tôi tặng em cho dù ai đó có hỏi rằng sao tôi lại như thế? Nhưng tôi sẽ không trả lời. Người ta ai cũng có quyền đi tìm cho mình một “nhân vật” để yêu thương, để ái mộ, có khi là để…sáng tạo. Và…tôi đã có em thì tội gì  phải tìm đâu nữa?
‘Em chân thật anh mơ giờ có được/ Em hiền tâm, em tri kỷ, bao dung/ Ta khát khao và chỉ cần có thế/ Chỉ cần em, anh đủ ấm linh hồn” (MCS – Em là bóng mát đời ta). Đời có muôn vạn đề tài, muôn vạn cách… “thơ”; Nhưng cách nào để khỏi bị “nghẹt thở” thì rõ ràng lương tri ai cũng tự hiểu rồi. Tôi viết nhiều, viết ném vào cát bụi mà không cần phán xét. “Chợt thấy buồn / Khi một ngày không viết/ Thơ tặng em/ Anh chới với cô đơn…”. Hãy viết cho cái gì ta yêu thương, ta trân trọng; Viết cho thật thà và nhân hậu, viết cho tiếng lòng gào thét dù đớn đau, tuyệt vọng vẫn hơn là đua giựt hư danh, nịnh hót: “Tôi không chúc đời/ Vì đời dư lời chúc/ Chúc cho nhiều rồi có được gì đâu?!/ Kẻ lên voi, người xuống chó sói đầu/ Vinh lộn nhục chầm dầm khuôn mặt thớt…”( MCS – Con chiên ghẻ)
Tư duy là gì nếu ta không làm chủ nó? Trí thức sẽ trở thành một mớ hỗn độn nếu không được chắc lọc qua tư duy và khi “trí thức” không được tư duy nghiêm túc thì nó sẽ là …trí ngủ, là tai họa cho “nhân văn”. Bởi: “Tâm phải rộng để dung nạp người trong thiên hạ. Tâm phải công bằng để làm việc trong thiên hạ. Tâm phải trầm tỉnh để xét lý trong thiên hạ. Tâm phải vững vàng để chống lại những biến cố trong thiên hạ.” (Lã Khôn). Hỡi ôi! Thế mới biết trí mà vô tâm thì có khác gì…vô lại !!!???
Ai cấm“con chiên ghẻ” nó tư duy hay yêu thương đâu hỡi người? Huống chi con người thì ai mà chẳng có đặc quyền yêu thương?: “Cả trần gian/ Anh chỉ nhớ một người/ Thơ viết mãi vì tình anh vô tận/ Em là bóng hồng nhan huyền thoại/ Tấm lòng nàng rạng rỡ ánh trăng thu” ( MCS – Lõa thể). Bao giờ thì người phụ nữ vẫn là hình ảnh của tình yêu. Ai đó nói rằng: “Nụ cười của người đàn bà nhẫn nhục sẽ làm rạn nứt đá hoa cương” quả là chí lý. Ngoài thiên chức để “duy trì loài người” thì người phụ nữ còn là…cái tổ ấm cho mọi gia đình của thế gian; thế cho nên sẽ vô cùng bất hạnh cho người đàn ông nào rước trúng người đàn bà…gỗ, cứng đờ như xác chết. Đáng sợ nhất là trên đôi môi băng lạnh nụ cười và cái tâm không độ lượng.
Tôi mê Bùi Giáng khi ông viết: “Tôi yêu em vì em là…con gái”. Ôi! Nếu không có “con gái” thì làm sao có đàn bà? Mà nếu thế giới nầy loài người chỉ toàn là…đàn ông thì chắc chắn là không thơ, không nhạc, không cung vàng, điện ngọc, không thiên đàng, địa ngục mà chỉ toàn là…đá sỏi trơ lì thôi. Tôi đoán vậy. Tôi yêu và thật thà yêu em vì trong em tôi phát hiện ra tính chất “con gái” rất “hiền thê” mà tôi hằng mơ ước… Tôi muốn làm tín đồ của Bùi tiên sinh khi thẩm thấu câu thơ: “Anh suốt đời ngư phủ/ Thả con thuyền trên mái tóc em buồn lênh đênh” (Bùi Giáng) mà em cũng có mái tóc buồn như thế. Tôi yêu em vì… “Em là tình yêu” nên: “Thơ anh, anh viết tặng em/ Dù hay, dù dở cũng thêm ân tình/ Dở, hay cũng chính của mình/ Cũng từ tim, não… trọng khinh mặc người.” ( MCS – Chân tình) Sự đời biết làm sao cho vừa lòng người? Hơi đâu hoang tưởng, thị phi? Thôi. Ta cứ sống với cái gì ta có. Ta cứ yêu cái gì ta yêu. Cố giữ cho lửa lòng đừng tắt, cho mộng đừng tàn dù le lói, nhỏ nhoi bởi: “Em đã nhập vào anh/ Hai bản thể dung hòa tình bất diệt/ Mình tha thiết hơn vạn lần tha thiết/ Tự nhiên nghe trời đất cũng đa tình” (MCS – Sỏi đá hồi sinh). Trời đất cũng đa tình thôi khi mà: “Chìm trong nỗi nhớ trào tuôn/ Trời chiều Đà Lạt phố buồn sương gieo/ Em đi trong tiếng thông reo/ Có hay chiếc bóng anh theo bên nàng?” ( MCS – Em là tình yêu)
Vẫn chỉ là thơ. Tôi làm thơ cho tình tôi yêu. “Thơ thà để lấm phong sương/ đừng làm giá áo túi cơm tội đời/ Mai kia ta trở về trời/ Thơ anh xin rải đôi bờ sông em” (MCS – Tâm khúc hư vô). “ Đôi bờ sông em” là “Em” nào đây? Xin thưa đó chính là: “Nầy em. Nầy Lan Nguyễn/ Em là cõi Đào nguyên/ Một ngày không ánh nắng/ Là một ngày không em” (MCS – Ngã).Hay: “Anh về núp bóng tình em/ Xa nhau một phút là đêm càng dài/ Anh về say…với đắm say/ Bên em ngọt lịm tháng ngày tươi xanh” ( MCS – Tình ca Lan). Tôi tâm niệm như thế. Bởi tôi hiểu rằng cái gì không bay lên được thì tự nó rớt xuống; đừng hão vọng chỉ vô ích mà thôi. Tình yêu cũng vậy; Khi không thăng hoa được thì theo thời gian nó cũng nhàm chán, mục rửa đớn đau, lạnh lùng.
Tại sao người ta thường dối mình, cúi quỳ để van xin một chút gì đó mà nó…chẳng phải là của mình? Tại sao người ta yêu mà không dám nói? Và biết bao thứ “tại sao” trên thế gian nầy khiến thiên hạ đảo điên?!Tôi thật thà với tình yêu tôi có, thật thà với trái tim tôi viết để tặng em. Nhưng… “Nếu một ngày không thấy thơ anh nữa/ Có nghĩa…anh đã rời khỏi cuộc đời/ Bỏ trần thế ưu phiền vây nghẹt thở/ Ta trở về cùng cát bụi rong chơi.” ( MCS - Di chúc cuối cùng). Ai rồi cũng “sinh hà ký, tử hà qui” chứ có trường tồn mãi đâu? Hãy yêu đi người, yêu đi em. Yêu cho thế nhân hận thù vơi bớt. Yêu cho yêu thương xoa dịu những hồn đau.
Tôi còn sống một ngày là còn yêu một ngày. Và người tôi yêu ấy chính là em: “Tôi nhớ ngàn năm tôi nhớ em/ Nỗi nhớ vàng thu, héo nắng chiều/ nỗi nhớ đau hồn, xanh biếc mộng/ Nỗi nhớ tình si mê trắng đêm” (MCS – Ngàn năm tôi nhớ)
Tôi đã nói với em từ lâu là tôi chẳng “nhà”, chẳng “sĩ” bởi tôi nguyện “Đừng làm giá áo, túi cơm tội đời” từ lâu; và thơ tôi cũng không…đẻ ra cơm áo, gạo, tiền nhưng em vẫn thích thú đọc từng bài tôi tặng. Đó là tri kỷ, đó là hạnh phúc của chính tôi ước mơ.

Thơ là vậy thôi. Tình là vậy thôi. Tôi đã thấy rõ cái hiền tâm của em rồi. Mà đời nầy tìm được cái « hiền tâm » đâu dễ ? Đó cũng là lý do thật thà mà tôi đã « di chúc » tặng em tất cả bản quyền thơ mà tôi có vì...chính «EM LÀ TÌNH YÊU »
Huyền Mai Huyền 
Đà Lạt Ngày 01/4/2015
-------------------------------------------------------
* Tất cả những bài trong các tập thơ nầy đã đăng trên các trang nhà của MCS.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Tiếc thơ


TIẾC THƠ
gởi Lan Nguyễn
-----------
Anh viết tặng em bài thơ
Gõ lộn phím bài thơ tình bay mất
Anh cái tật viết xong là không nhớ!
Thơ...bay rồi bụng chẳng muốn ăn cơm.


Bước Hạ về gieo ánh nắng vàng ươm
Xuân qua vội bạc đầu thêm một tuổi
Tình quá muộn mới thấy càng tiếc nuối
Đời không yêu chết cỏ chẳng xanh mồ.


Biển chập chờn bên em sóng nhấp nhô
Chiều trăng mật của chuyện tình huyền thoại
Bãi cát trắng ta dạo cùng mây gió
Giữa đất trời rượt đuổi bắt hoàng hôn


Mình yêu nhau, yêu trọn vẹn tấm lòng
Thời gian vội chẳng đợi chờ cuộc sống.
Anh yêu em. Lấy thơ làm quà tặng
Mất bài thơ nghe hụt hẫng tâm hồn.

MAI CHIÊU SƯƠNG
30/3/2015

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

Về với em



VỀ VỚI EM
gởi Lan Nguyễn
----------
Trời đất mênh mông
Không yêu một ngày
Xa em đời buồn.
Hành trình trăm năm
Ai đi một mình
Không mang theo tình?


Tìm về bên em
Thảo nguyên hiền hòa
Cỏ xanh mượt mà
Ngựa hồng phiêu du
Lênh đênh chiều tàn
Dừng vó đi hoang.


Đời sẽ về đâu
Khi không yêu nhau
Tình chết trên môi?
Hồn vẫn còn đau
Lá úa xa cây
Cây còn nhớ hoài.


Đời là em thôi
Ta yêu vô biên
Tình ái thênh thang
Trở về ngu ngơ
Ngủ trong tay em
Quên vạn ưu phiền.

MAI CHIÊU SƯƠNG
29/3/2015

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

Lạc

 "LẠC" của MCS lại được đăng ở Mỹ nữa nè.
Không biết bài thứ mấy đã đăng rùi quên mất!

-tặng Lan Nguyễn nè em.



Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Đi mãi bên nhau



ĐI MÃI BÊN NHAU
gởi Lan nguyễn
---------
Ta đi theo em
Đi hết tình nầy
Đi chung trọn đời
Ta chẳng rời nhau
Đi trong thiên thu
Đi giữa ngục tù
Đi trong sương mù
Đi dưới mộ sâu.


Anh theo em đi
Tha thiết tình đầu.
Song đôi nhịp cầu
Hè phố thênh thang
Đi trên ruộng đồng
Đi qua đồi hoang
Đôi ta bên nhau
Dẫu đời điêu tàn.


Đi trong khói nhang
Tình yêu thánh thiện
Đi về thiên đàng
Chăn gối ái ân
Đi ra khơi xa
Biển tình lồng lộng
Mình nắm tay cùng
Đi đến vô biên.

MAI CHIÊU SƯƠNG
27/3/2015

Tình sâu



TÌNH SÂU
gởi Lan Nguyễn
-----------
Biết làm sao
Trả hết nợ tình nầy?
Em dịu hiền
Ta rớt vực tình sâu
Trong lòng anh
Em thánh thiện, nhiệm mầu
Đà Lạt nhớ...mỗi ngày cao núi nhớ.


Biết làm sao
Trả hết nợ tình đầy?
Em ngọt lịm
Môi cười ru giọng nói
Anh lãng mạn
Vào cuộc tình sương khói
Rồi say em
Quên hết chuyện nhân gian.


Biết làm sao
Ta nợ trọn kiếp nàng
Tình sâu nặng
Vượt ra ngoài ý tưởng.
Đành thôi nhé
Không thể nào vay mượn
Nguyện trọn đời
Làm chiếc bóng theo em.

MAI CHIÊU SƯƠNG
27/3/2015

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

Ta còn em



TA CÒN EM
gởi Lan Nguyễn
--------------
Thế gian nầy còn ai nữa ngoài em?
Người hiền nhất và người thân yêu nhất.
Đời ...lộn ngược lủ ma ôn, thánh vật
Làm thầy dùi, rao đạo đức huênh hoang.


Mạt pháp...loạn bọn ngạ quỷ nhập tràng
Cây Hà Nội linh thiêng giờ biến mất!
Sông Đồng Nai của miền Đông trù mật
Nghịch thiên thời thủy diệt nạn môi sinh.


Giặc IS vui khoái thú hành hình
Chúa với Phật - Ôi. hết còn linh hiển!
Tô hủ tiếu, "kỷ lục" đòn bánh tét
Lắm trò hề vô bổ hám danh đua.


Khoa học gia...bó miệng trước a dua
Cây vàng tâm...hóa thành cây mỡ dại
Nghe thế sự mà lộn phèo, bí đái
Khóc sơn hà quan...quác quạ tranh bay!


Ta còn em có tâm thiện, lòng ngay
Cùng chia sẻ, hàn huyên đời ấm lạnh
Làm hạt cát trong triệu muôn số phận
Dẫu cơ hàn còn giữ được yêu thương.

MAI CHIÊU SƯƠNG
26/3/2015