Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Vi vu em



VI VU EM
tặng Lan Nguyễn
----------
Đó là chuyện chúng mình
Gió có hỏi anh cũng im không nói
Nụ hôn tình yêu chẳng bao giờ mệt mỏi
Đâu phải mùa thu nào cũng có lá rơi?


Em và anh
Thầm lặng giữa cuộc đời
Trái tim đỏ căng dung nham tha thiết
Nắm tay nhau đi về miền bất diệt
Vương triều ái ân
Em diễm tuyệt nữ hoàng.


Chuyện chúng mình
Khác với chuyện nhân gian
Ai có hỏi cũng dễ gì anh nói.
Chỉ có em biết
Và một mình anh biết
Trên thân ngà từng nốt nhạc mê ly
.
MAI CHIÊU SƯƠNG
31/5/2015

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Kính...chó




KÍNH...CHÓ
Tặng Lan Nguyễn
nhân xem tấm ảnh em đùa với chó.
------------------
Anh muốn được làm...Chó
Tha thiết em mỗi ngày
Quấn quít bình yên nhất
Trong thói đời hôm nay.


Nhiều tên sợ giống chó
Nhưng...dễ gì chó đâu?
Tranh ăn gầu ẳng ẳng
Hùa sủa nghe nhức đầu.


Đừng khinh chó thật thà
Đừng chửi "chó sủa ma"
Lủ...ngợm kia mới khiếp
Quơ như cái chổi chà.


Ngày ngày nghe thúi não
Lủ chó sửa tiếng người
Gầm gừ ăn máu sống
Mà mặt mũi cười tươi.


Em ơi. Anh làm ...chó
Chung thủy em suốt đời
Liếm từng vùng da nhỏ
Chó bên em không rời.


Không buôn thần bán thánh
Như bọn chó vện vằn
Hiền tâm và trung thực
Anh như...chó yêu em.

MAI CHIÊU SƯƠNG
30/5/2015

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

Nỗi lòng cóc tía



NỖI LÒNG CÓC TÍA
gởi Lan Nguyễn​
----------
Có một chiều mưa khóc gió
Giang sơn rừng xác xơ tàn
Biển bạc...bạc đầu nức nở
Con Rồng, cháu Lạc - Văn Lang.

Thương bao cảnh đời bất hạnh
Chính nhân nghịch lý cơ hàn
Sa thân tội đồ oan nghiệt
Thua đời chó ghẻ lang thang.

Thiên đàng của ai...ai hưởng?
Còn ai phất phưởng lưu đày?
Áo quần tả tơi rét lạnh
Cồn cào bụng đói run tay.

Đổ thừa chi cho... "vô cảm"?
Chẳng qua lương tâm nát rồi
Đạo lý mịt mờ u ám
Bịp lừa xảo trá lên ngôi!!

Có những nỗi buồn không nói
Bạn hiền sót lại...vài ngoe
Rượu tàn, túi viêm...cô độc
Đêm mưa lăn lóc vỉa hè.

Mỏi mắt tìm chân, thiện, mỹ!
Rởm đời nhảy múa vo ve
Đau thương quá...khờ nên khổ
Dựa hùa giá áo ta khoe.
MAI CHIÊU SƯƠNG
29/5/2015

Anh làm thơ cho em


ANH LÀM THƠ CHO EM
tặng Lan Nguyễn
------------
Đôi bóng bên đời luôn có nhau
Đồng hành hạnh phúc lẫn buồn đau
Chúng mình...tâm đắc hai trong một
Mỗi nửa linh hồn gắn kết yêu.


Từng ngày anh làm thơ cho em.
Thay lời tâm sự thốt từ tim
Hồn say đồng điệu duyên tri ngộ
Năm tháng đầy hoa thương nhớ xinh.


Chẳng có ai cho hạnh phúc mình
Chẳng màng thương ghét với trọng khinh
Em nguồn cảm hứng thơ anh viết
Anh...của lòng em đẹp cuộc tình.


Cứ thế yêu hoài, yêu thiết tha
Đam mê trọn kiếp đến khi già
Mai sau cát bụi thơ còn vọng
Trong cõi luân hồi vui tiếng ca.

MAI CHIÊU SƯƠNG
28/5/2015

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Quan...đĩ



QUAN ...ĐĨ
tặng em Đỗ Quang Thiện
---------
Đời mỗi ngày...lòi bao nhiêu cái thúi
Em Đỗ Quang Thiện...hành thiện gặp ác ma.
Xe đặc chủng vào ...tận trường áp tải
Năm mươi hai ngày tù...cái giá cứu người ta???!!!


Quan dân nuôi...nuôi bao hết cả nhà
Lộc dân hưởng mặt bì bì bánh đúc
Ăn chi lắm tối tăm dày mặt đục
Chốn công quyền...ngồi lộn thứ lưu manh.


Năm mươi hai ngày tù oan nghiệt mái đầu xanh
Vết nhục đó nhiễm lương tâm dân tộc
Còn...còn nữa bao con dòi mặc áo
Bệ vệ khoe bằng cấp...đại ma đù


Người trung ngôn, nghĩa khí...ghét bỏ tù
Hành cho chết để bịt mồm đạo lý!!!
Dân khốn khổ điêu linh vì quan...đĩ
Tự cho mình quyền sinh sát trong tay(!?)


Kết bầy đàn rúc rỉa...núc ních say
Phán...tùy hứng đúng sai vô tội vạ
Sẽ có ngày tên nào vay phải trả
Dân nuôi bay mập mặt để bay...hành???!!!

MAI CHIÊU SƯƠNG
28/5/2015

Cha con mình


CHA CON MÌNH
Hồi đó cha con mình ở trong túp liều nhỏ nắng thưa, mưa dột. Ba thừa kế ruộng đất nhiều; Nhưng  hợp tác xã hết rồi cũng như...vô sản!
Tự tay ba nuôi con từ lúc lọt lòng. Cô, dì, nội,
Tự tay ba nuôi con từ lúc lọt lòng. Cô, dì, nội, ngoại...mất tích vì cơn lũ bội bạc đã cuốn trôi họ về phía...bất nhân và mẹ con cũng xiêu về chốn ấy.

Tuy nghèo nhưng con có đầy đủ tình thương yêu, chăm sóc của ba; và có lẽ được trời đất ngó nghĩ nên con rất mau lớn khỏe mạnh và kháu khỉnh.
Cha con mình như hình với bóng quấn quít bên nhau không rời. Con vừa là báu vật trang sức linh hồn ba vừa là người con, người "bạn" máu thịt đến nỗi một ngày không bế con trong tay là ba không chịu được. Đi làm xa là ba đem con theo ngồi một bên đó. Chiều tối là nấu một thau nước ấm, cởi hết quần áo con ra rồi để con vào thau nước ấy. kỳ cọ tắm rửa xong, lau thật khô, thay quần áo sạch, lo cho con ăn xong rồi con ngủ.
Con sinh giờ thìn, ngày sửu, tháng ngâu, năm tỵ và chính ba là người bế con cho bà mụ cắt rún, là người cho con ăn vỡ lòng bằng cách pha mật ong với nước sôi để nguội nhỏ vào miệng mỗi ngày cho con liếm.
Lúc mới lọt lòng da con đã trắng như tuyết. Trên đầu chỉ có ba cái chỏm đen nhánh giữa chóp và trên hai mang tai thôi còn lại không chỗ nào có tóc cả. Đó là điều lạ mà hồi giờ ba chỉ thấy trong các bức tranh tiên đồng, ngọc nữ. Con lớn lên từng ngày; càng lớn da càng trắng, môi đỏ như son, mắt sáng tinh anh và đặc biệt là ba cái chỏm tóc càng rậm, càng đen nhánh khác thường.
Có một điều khác thường nữa là con biết nói rất sớm so với những đứa bé cùng lứa.. Ba thường đưa sách của ba cho con chơi. Mỗi khi ba ngồi viết. Và...bỗng một hôm ba thấy con đọc như một đứa học trò lớp hai. Lúc đó con mới ...mười sáu tháng tuổi.
Khi phát hiện ra điều nầy ba mừng như mình vừa được kho vàng. Từ đó ba âm thầm dạy con mà trong lòng nuôi một hoài bảo...
Hồi ấy thiếu thốn lắm. Ba tìm những đồ chơi như hộp giấy, viên bi, những phụ tùng xe đạp người ta bỏ rồi về rửa sạch để cho con. Bữa nọ ba vừa đi làm về. Con chạy ra ngõ vừa lôi tay ba vừa khóc. Ba dựng xe bế con lên hỏi chuyện gì? Con chỉ xuống dưới bếp nói là mấy viên bi lạc đâu mất con không kiếm được. Hai cha con xuống bếp bươi trong tro, lục trong cũi, coi từng ngóc ngách tìm mãi mà chẳng thấy bi đâu. Thấy con buồn. Ba bế con dỗ dành và hứa mai sẽ tìm bi khác đền liền con mới chịu cười vui.
Mùa mưa đến bão lụt tứ bề. Túp liều nhỏ của cha con mình xệp xuống nước. Không có chỗ ở nên ba phải lo xoay xở làm lại túp liều trong mưa gió..
Làm vừa xong thì địa phương đi "kiểm tra" thiệt hại bão lụt. Ba mời họ vào khai báo. Nhưng cuối cùng thì nhà mình không được hổ trợ bất cứ thứ gì
bởi lý do chính quyền nói là mình đã làm lại trước khi có... chủ trương đi kiểm tra???!!!
Vậy là cả xã nhà nào bị ảnh hưởng bão lụt đều được hổ trợ 50 kg gạo, 20 tấm tole và mấy triệu bạc nữa; Riêng nhà mình thì ...một con số không tròn vo.
Mấy hôm sau nắng ráo. Ba nghỉ ở nhà dọn dẹp. Gom cây vụn của cái bếp cũ lại chẻ cũi. Khi ba chẻ cái khúc cột tre cửa bếp thì mấy viên bi văng ra.
Ba chợt hiểu. Vậy là lúc trước con vô ý làm lọt mấy viên bi trong khúc cột mối ăn nầy hèn gì kiếm hoài không thấy.

Cúi lượm mây viên bi đem vào nhà rửa sạch. Ba bỏ vào cái chén nhựa trên chiếc bàn thờ nhỏ xíu không khung ảnh, không bài vị chỉ vỏn vẹn cái lon cắm nhang và cái đèn bóng hột vịt hiu hắt. Ba đã kiếm được mấy viên bi cho con đây nè con yêu. Nhưng...Hỡi ôi! Con gái nhỏ của ba đã bỏ ba đi vĩnh biệt rồi không cần bi nữa. Ít lâu sau ba cũng bỏ đi và không bao giờ trở lại chốn nầy.
HUYỀN MAI HUYỀN
Đêm 26/5/2015
(Hình trên mạng)

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Chút khuya


CHÚT KHUYA
tặng Lan Nguyễn
--------
Tự nhiên lạnh
Tự nhiên buồn không ngủ.
Nằm trở trăn rồi vùng dậy làm thơ.
Anh nhớ em
Vọng hiền thê...vọng nguyệt
Em trăng rằm
Anh lãng đãng đêm thu.


Chút khuya buồn
Rơi chăn gối cô đơn
Thơ viết tặng mỗi ngày
Không vơi nhớ.
Yêu đi em
Khi giã từ hơi thở
Liệu có còn
Chút cảm nhận trần gian?


Em ngoan hiền
Em là của trời ban
Anh đắm đuối
Yêu quên ngày quên tháng.
Ta chắp cánh
Bay cùng gió mây lãng mạn
Tự nhiên tình
Luôn nhắc nhở
Yêu em.

MAI CHIÊU SƯƠNG
25/5/2015