Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Lan Sương

LAN SƯƠNG
tặng Lan
--------
Cho em hết chẳng còn gì giữ lại.
Linh hồn cho và thể xác cho luôn.
Em cũng vậy. Cho anh , cho tất cả
Nhận nhau rồi hai đứa thành ...của chung.

Anh của em cho nên em sợ mất
Em của anh phải theo mãi trọn đời
Rời một chút là nhớ thương thấp thỏm
Tóc em bay cũng ghét gió hoang đường.
Môi em mọng nồng nàn men tình ái
Ngực em bồng hoang dại nhựa đam mê
Thân bạch ngọc thịt da căng máu. trẻ
Mình yêu nhau quên mất nẻo đường về.
Là của chung nên chẳng rời nhau được
Muốn ôm choàng, muốn giữ lấy ngày đêm.
Đứa lãng mạn, đứa đa tình riết lại
Rồi rời ra thành hai nửa anh, em.
Trong mắt em hồn anh đắm say chìm
Muốn ngây ngất, muốn tan vào nhau mãi.
Trái cấm chín anh ăn hoài vẫn đói
Em thì đòi anh phải bắt đền em.
Tình chúng mình đẹp tựa giấc mộng tiên
Đêm huyền diệu hai đứa cùng lõa thể
Cho nhau hết. Muốn cho thêm, cho nữa.
Để ngàn đời hương lửa tỏa yêu thương.
MAI CHIÊU SƯƠNG
10/1/2016

Bên em hiền dịu

BÊN EM HIỀN DỊU
tặng Lan
-----------
Em hiền dịu, ngoan hiền buông tóc biếc
Đến bên anh từng buổi nắng chiều vàng.
Đà Lạt phố đôi mình riêng cõi mộng
Chốn thiên thai vui hạnh phúc huy hoàng.

Nàng thơ ơi. Em trẻ hoài trẻ mãi
Dáng yêu kiều từng bước nhỏ em đi.
Anh ngắm theo mỗi lần em từ giã
Nặng thêm lòng thương nhớ bóng mê ly.
Yêu thương quá. Thơ từng ngày anh dệt
Bằng tóc em rối quyện với tóc anh
Bằng âu yếm, bằng môi hôn lịm ngọt
Bằng mắt nhìn say ân ái long lanh.
Bao mơ ước ta đem về hiện thực
Ngất ngây tình đắm đuối cuộc tơ duyên.
Căn phòng nhỏ hơn cung vàng điện ngọc
Bởi có em yêu quý nhất dương trần.
Đà Lạt phố có hoa nàng diễm tuyệt
Cánh lan hồng riết chặt giữa vòng tay.
Da thịt thơm hương ái tình tinh khiết
Nhập vào nhau từng buổi hẹn tươi đầy.
MAI CHIÊU SƯƠNG
9/1/2016

Vũ Quang vớiTiếng lòng lục bát

Vũ Quang với tiếng lòng lục bát
Charles Du Bos nói: “Văn học đó là tư tưởng đi vào cái đẹp trong sáng”. Tất nhiên là thế; vì nếu không trong sáng thì sao gọi là văn học? Vũ Quang (VQ) đi vào văn học qua một lối đầy cỏ hoa, trừu tượng đó là “thi ca”. Anh viết nhiều thể loại thơ. Nhưng ở đây chúng ta thử đi vào một thể loại thơ truyền thống mà anh thường sử dụng: Thơ lục bát.
Sinh ra và lớn lên nơi quê hương cửa biển Mỹ Á sóng trào, gió lộng:
“Muôn đời biển một màu xanh/ Vàng hanh nắng quái bên gành chiều hôm” (VQ – Mỹ Á) với cuộc sống dân dã bình thường: “Bát cơm xáo củ năm nào/ Con xin dâng mẹ gởi vào hư vô”
Và:”Con nghe nghẹn tiếng chuông chùa/ Mỗi khi mây trắng giao mùa mẹ ơi.” (VQ – Mỗi khi mây trắng giao mùa). Cái gốc của VQ chính là “tình”, một thứ tình chân chất quê hương, mặn mòi lục bát như chén mắm, niêu cơm thuở nào hàn vi, thơ dại. Cho dù hôm nay anh đã có thể gọi là vinh hiển, thành danh. VQ vẫn không rời cái “căn nguyên” rất tình ấy: “Rộn ràng hè sắp về đây/ Trong tôi mộng tưởng cái ngày thật xa”. Để rồi: “Ngập ngừng lén gởi bài thơ/ Ngây ngô đổ tội ông Tơ mách lời.” Đó chỉ là vọng tưởng thôi vì nó đã thành ảo ảnh. Bởi: “Nhưng không. Tất cả xa rồi/ Chỉ là hư ảnh ai ngồi nơi xưa?” (VQ – Ảo ảnh). Thật tha thiết. Thật tội nghiệp cho trái tim thi sĩ đa tình. VQ u hoài gọi réo: “Ới nàng dáng đỏ, dáng xanh/ Em xinh đẹp quá. Lòng anh rộn ràng/ Xuân chờ ai nữa chưa sang?/ Để anh đứng ở bên đàng đợi mong.” (VQ – Không đề). Trái tim thi sĩ có khác: Đầy cảm xúc và luôn thiện mỹ đi tìm cái đẹp và nhất là “người đẹp”. Anh tiếc nuối: “Mai về em có còn ngoan/ Còn yêu như thuở trăng vàng lối xưa/ Chiều nay gió lạnh sang mùa/ Anh nghe rượu đắng cũng vừa lên men”. Đến đây bỗng ta nhớ đến cái ngậm ngùi …em trong thơ Nguyễn Bính: “Hôm qua em đi tỉnh về/ Hương đồng , gió nội bay đi ít nhiều…” Bởi hình như khi ai “ra đi” chí ít cũng để cho người ở lại nỗi niềm tuyệt vọng; VQ than thở: “Người đi rớt một lời yêu/ Tôi vừa nhặt giữa liêu xiêu bãi sầu!” (VQ – Đò ngang). Tôi cũng làm thi sĩ, tôi cũng đa tình, tôi cũng khổ đau tuyệt vọng. Nên tôi thấm thía cái ai kia “rớt một lời yêu” và cũng thấm thía luôn cái ai kia “nhặt giữa liêu xiêu bãi sầu”. Chất lục bát của VQ nó tự nhiên đến kỳ lạ. Lâm ly nhưng không ảo não, thắm tình nhưng không bi lụy. Hồn nhiên như viên bi u lăn trong sân quê thời nhỏ dại chăn trâu.
Lục bát là thể thơ mà theo giáo sư Vân Bình Tôn thất Lương thì nó là thể “cổ nhạc phủ” của tàu được thuần Việt để trở thành thể thơ truyền thống Việt Nam mà từ xa xưa ông bà ta thường sáng tạo ca dao: “Cổ tay em trắng như ngà/ Con mắt em liếc như là dao cau”. Hay: Hôm qua tát nước đầu đình/ Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen…” (Nguyễn tấn Long. Phan Canh – Việt nam thi ca bình dân) Tất nhiên... đỉnh của lục bát Việt không ai khác ngoài Kiều của Nguyễn Du: “Làn thu thủy, nét xuân sơn/ hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh…” Dẫu biết rằng đây là câu Nguyễn Du mượn ý từ câu Đường thi: “Thu thủy cộng tràng thiên nhất sắc”; nhưng lục bát như truyện Kiều thì quả là thần bút rồi.
Giờ chúng ta hãy trở lại lục bát của VQ để khám phá tiếp những tiếng lòng của chàng thi sĩ điềm đạm, chân quê nầy: “Xin quay về tuổi hai mươi/ Để ru em với những lời gió trăng/ Để nương theo bóng chị Hằng/ Nụ hôn trong gió nhọc nhằn trao em.” Ôi. Nụ hôn mà “nhọc nhằn” trao là đủ thấy tình yêu đâu phải dễ dàng gì kiếm được? Xin hãy thông cảm với VQ và xin hãy nâng niu tình yêu đừng để phải “nhọc nhằn” thì thê thiết lắm! Hãy nghe VQ than thở: “Em đau như phím tơ chùng/ Đàn buông nốt nhạc ngập ngừng kém vui/ không gian vắng tiếng em cười/ nhành lan trước gió cũng lười đong đưa” (VQ – Vợ ốm; Quả là VQ có con mắt quá tinh tường mới vừa nhìn vợ ốm vừa nhìn cành lan trước gió mà so sánh “ác liệt” nhưng ung dung đến vậy.
Lục bát của VQ còn dài và còn nhiều. Anh đang sung sức sáng tác và sáng tác nhẹ nhàng như cành lan kia lắc lay hay im ắng là còn tùy “gió” nữa. Vậy nên kết luận về lục bát của VQ là quá sớm và quá vội vàng. Cái gì không bay lên được thì phải rớt xuống đúng quy luật của luật hấp dẫn. VQ đang bay trong thi ca và bay trong lục bát với phong thái riêng của anh.
Chợt nhớ Cypran Norwir dặn: “Thế giới nầy rốt cuộc chỉ còn lại hai thứ; chỉ hai thứ thôi: Thi ca và lòng nhân ái.”
Vậy chúng ta hãy cùng thưởng thức bữa tiệc thơ của VQ và…hãy đợi đấy.
HUYỀN MAI HUYỀN
Qúy đông Ất Mùi - 2016

Vợ yêu

VỢ YÊU
tặng em LN
----------
Vợ yêu.
Mấy năm rồi em có nhớ?
Mình đi qua bao sóng gió thăng trầm
Sợi ái ân một đầu em nắm giữ
Anh một đầu cứ kéo mãi vào nhau.

Đời người ai chẳng thương đau?
Anh và em vẫn trước sau một lòng.
Tình anh như con nước trong
Đam mê năm tháng đổ tràn thân em.
Vợ yêu.
Biết mấy ngàn đêm?
Biết bao ngàn nhớ
Mà tim vẫn hồng.
Người đời cứ tưởng tình... không (!)
Hay đâu hai đứa thắm nồng trần duyên.
Đôi mình
Một cõi tình riêng
Một trời hạnh phúc
Một miền đắm say.
Say đêm rồi lại say ngày
Thế gian nào biết
Ta...nay vợ chồng.
MAI CHIÊU SƯƠNG
9/1/2016

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Siêu độ và hoang đường

SIÊU ĐỘ VÀ HOANG ĐƯỜNG
Em
Có thể là không
Mà có khi lại có
Em là chiếc bóng tàn khi chung thủy ra đi.
Người đàn bà chưa chắc là đoan trang
Hận Trang tử còn lưu tên ác phụ.

Ta có thể là khôn
Cũng có thể là ngu
Gởi trái tim vào tay Điền thị.
Trái đất sẽ ngập tràn hồ ly, quỷ mị
Khi người đàn bà dám đập nát trái tim.
Tình yêu rơi
Khi anh thả lõng vòng tay
Tình yêu chết
Khi thân xác em nhiều mùi đàn ông lạ.
Khi đàn bà thành con ruồi lang chạ.
Mọi nghĩa tình sẽ đạp bỏ dưới chân.
Chúa bất lực
Phật lặng câm
Người đàn bà quên lỗi lầm, đức hạnh
Chẳng có thành trì nào ngăn chặn nổi
Khi người đàn bà hoang dâm
Siêu độ, hoang đường
Đốt xác thịt hôi tanh.
MAI CHIÊU SƯƠNG
7/1/2016

Mặc nhiên

MẶC NHIÊN
Cứ yêu đi. Và cứ thơ đi.
Ghét, hận, khen, chê để được gì?
Ta viết, ta yêu và ta sống
Tình của đời ta, ta cứ si.
Đêm qua anh thức với trăng sầu
Ngẫm suốt hồng trần cuộc bể dâu
Hào kiệt, anh tài rồi cũng thế
Hết thời hiu hắt nấm cỏ khâu.
Em có về ai cũng muộn rồi.
Cũng trò xác thịt chán lại thôi.
Lạng quạng chỉ thêm hồn rách nát.
Đàn bà đâu phải chiếc thuyền trôi?
Hám gì nhục thể một cuộc chơi
Mà ném đời em giữa chợ đời?
Ta tiếc cho em vùi dục vọng
Thủy chung, hồn vía bốc thành hơi!
Ta cứ ta thôi. Em đi đi.
Theo bước chân em để được gì?
Được gì trong chốn u minh ấy?
Gõ phím chung tình mới thấu tri.
MAI CHIÊU SƯƠNG
7/1/2016