
(Hình trên mạng)
TÌNH SỬ TÊN EM
Nếu không yêu thì làm sao anh nhớ?Rõ quá rồi. Đâu phải chuyện mong manh?
Em viết đó; em là…người trong cuộc
Hẳn từ lâu em đã hiểu lòng anh.
Đọc “TRẦM”…em đó là điều không thể
Giả đâu mà – Chính đấy tiếng lòng em..
Kẻ ngoại…đạo không bao giờ biết được
Cái riêng mình hai đứa trọn trao nhau.
Em, chỉ em thôi…không thể là ai khác
Mà anh tin và dại dột nghe lời
Em có giận nói những điều bội bạc
Với “người ngoài” có khác thứ trò chơi?
Ba năm yêu…không nhớ làm sao yêu?
Em mấy bận tủi hờn rơi nước mắt
Ai có khóc…dùm em đâu mà nói?
Ai đem tình sưởi ấm hộ tim em?
Ôi! Một ngày hờn giận thật khổ thêm
Khắp nhân gian bóng hình em ngự trị;
Nếu không yêu, anh dễ dàng quên hết
Không ai quyền buộc anh phải nhớ em.
Ngọc Dung Trần là nhịp đập trái tim
Dứt tình yêu anh không còn sống nữa.
Thôi em nhé. Giận hoài ai chịu được?
Ngọc Dung Trần – Thiên tình sử đắng cay.
MAI CHIÊU SƯƠNG
21/ 02/ 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét