Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Hoàng Sĩ Huỳnh


HOÀNG SĨ HUỲNH
                    VÀ NHỮNG GIỌT TÌNH THƠ.

      Khi con người đã  “ngộ” thì người ta…quay về với cái tình. Bản chất của nhị nguyên là cân bằng. Bậc cao niên thường tìm về Đạo. Cái Tâm luôn luôn là phong cách của bậc “cây cao bóng cả”. Quy hồi về thái cực của nhân sinh là “thiện” và “tịnh”. Đọc tập bản thảo thơ: TỰ BỘC BẠCH của cụ Hoàng sĩ Huỳnh (HSH),  tôi phát hiện ra những cái thầm kín ấy trong cụ:
                                                         “Ai ai cũng có khoảng trời riêng
                                                          Bộc bạch lòng mình chẳng phải kiêng.
                                                          Tròn khuyết trăng khuya đời tươi tỉnh
                                                          Bình minh rạng rỡ quả linh thiêng.”
                                                                                                                           ( Hoàng  Sĩ Huỳnh)
Có lẽ “bộc bạch lòng mình chẳng phải kiêng” nên thơ HSH khá thoải mái về tư duy, cú pháp; Nó…chảy vô tư, mặc nhiên trước cuộc đời và tình yêu. Ông  nhuần nhuyễn cổ phong với thể thất ngôn bát cú Đường  luật và cả thơ truyền thống nữa:
                                                        “Nắng buồn nắng ngủ bờ vai
                                                         Trăng buồn trăng khuyết – Khuyết dài năm canh
                                                         Sóng buồn, sóng uốn lăn tăn
                                                         Hoa buồn lắc lẩy trên cành lá tươi…”
                                                                                           (HSH – Bắc nguồn)
Hay:
                                                       “Cao tuổi nào đâu đã phải già?
                                                        Vẫn bền ý chí, vẫn xông pha
                                                        Góp công tạo lập yên làng xóm
                                                        Chung sức chỉnh tu vui nước nhà…”
Thơ HSH đi theo cái  “thú “ xướng họa tao nhã của các Nho sĩ  xưa – Nó như một  “quy luật” giao lưu của tuổi tiền bối. Họ hướng trí tuệ, tình cảm vào nhau, thi đàm, trà luận:
                                                       “Hỏi non -  rằng ngọc nơi đâu?
                                                        Non rằng  - Kho báu ở đầu cổ nhân.
                                                        Hỏi sông – Rằng bến xa gần?
                                                        Sông rằng – Cái bến chính nhân nơi lòng…”
                                                                                                                            (Phạm Thiên Thư – Huyền ngôn xanh)
Hoặc:
                                                       “Giữa cuộc chuyện nước, chuyện nhà
                                                        Thơ, phú, âm nhạc buông ra ý lời
                                                        Chỉ bạn hiền mới bày phơi
                                                        Khéo không tạp bạn – Đánh rơi “cuộc trà.”…
                                                                                                                              (Phạm Văn Sau – Lục bát trà)
Sự giao lưu, xướng họa trong thơ HSH  rất đặc sắc, Nó như sự giao thoa hòa điệu để cân bằng âm dương, nhân quả của kiếp phù sinh, của sự tịnh yên hiền triết. Qua thi tập TỰ BỘC BẠCH ta thấy ông có nhiều bạn thơ đồng điệu. Tâm hồn ông luôn lạc quan và không…cô đơn:
                                                       “Em ở cuối trời xa thật xa.
                                                        Trầm tư cô quạnh buổi chiều tà
                                                        Nào ai thấu nỗi lòng thao thức
                                                        Mong mỏi cho đời nụ nở hoa.”      
                                                                                                                                (HSH – Nở hoa)
         Nếu  thơ là…cá tính của tác giả, thì HSH mang đậm cá tính đó qua thơ ông – Luôn lạc quan, yêu đời. Ông hướng cảm quan vào cái tâm, cái tình một cách chân chất, không khách sáo, không nặn nọt. “Bản chất” đó nó làm cho thơ HSH có vị ngọt ngào, trung thực. Ông cứ nhỏ giọt, nhỏ giọt từng chút tình như những giọt nước từ mái đình cổ kính dưới cơn mưa lâm thâm giữa rừng nguyên thủy, điềm đạm, vi vu đầy những trang thơ.

                                                                                                              HUYỀN MAI HUYỀN
                                                                                                     Quảng Ngãi Mạnh Hạ Tân Mão
                                                                                                                       Tháng 5 / 2011

(Cụ Hoàng Sĩ Huỳnh đã ngoại bát tuần
Hiện sống ở Nha Trang - Tác phẩm nxb Thanh Niên 2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét