Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Tản mạn Sài Gòn


alt

                                                                 (Hình trên mạng)

GỞI RIÊNG MỘT NGƯỜI
*************
Lục hết lòng mình
Anh mới biết…anh yêu
Yêu nhau quá
Đến nổi quên không được!
Sóng gió cuộc đời
Đắng cay, ngang trái…
Em vẫn là em
Bất diệt yêu thương.
Phút chơi vơi
Là từng phút vấn vương.
Còn gì cho nhau
Như lời than định mệnh.
Lấp khoảng trời đêm
Làm sao anh…lấp
Hố nhớ thương
Đào tận đáy linh hồn?


Lục hết tim mình
Chỉ một bóng hình em
Những vết sướt
Gai “đóa hoa tình sử”
Anh yêu quá
Hái để rồi đau khổ
Nếu quên được nàng
Anh sẽ hết khổ đau.
Nhưng không thể nào quên
Và anh cũng chẳng muốn quên
Em lấy mất linh hồn anh
Lấy mất!
Anh chỉ sống...
Nếu không em…anh chết
Xác ở đây
Mà hồn…bỏ theo “người”.
MAI CHIÊU SƯƠNG
29/ 02/ 2012.

 ----------------------------

TẢN MẠN SÀI GÒN

Sài Gòn có em đẹp hơn Sài Gòn trước.
Cả đất trời bàng bạc một màu …thu.
Ta muốn ở lại đây không về nữa.
Nếu xa em trần thế quá âm u.


Chiều Sài Gòn nắng không hiền như Huế
Phố ồn ào thiếu bóng áo dài bay
Trăng mờ nhạt,  vừa có ai lãng tử.
Qua đời em rồi vội vã đi ngay.


Đêm Sài Gòn gối mộng rã rời đau!
Mới chiều đây đầu còn tựa bên đầu;
Công viên đó hoàng hôn mưa bất chợt
Cõi tình riêng mình lấy áo choàng nhau.


Giã từ em , anh về lại Cao nguyên
Ghé Đà Lạt thăm Nam Phương Hoàng Hậu
Dinh Bảo Đại chiều buồn mưa ướt áo
Nhớ Sài Gòn mình áo ướt…bên nhau.


Ôi! Một tuần ngắn ngủi quá em ơi!
Hẹn mai kia Sài Gòn anh trở lại.
Ta vẫn gặp mỗi ngày qua…điện thoại.
Xa Sài Gòn…tim để lại không hay!
MAI CHIÊU SƯƠNG
29/ 02/ 2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét