Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Thơ Tùy Bình

 
                              
                                                   (Hình trên mạng)

THƠ TUỲ BÌNH:
  NHỮNG TRÁI CHÍN TRONG VƯỜN ĐỜI

                                           “Mỗi độ xuân về bên áng thơ
                                            Lời văn sắc bén chẳng  phai mờ.
                                            Mài nghiên hoạ cảnh tươi màu mực
                                            Chấp bút thêu hoa rạng mối tơ…”
                                                                        (4 câu đề và thực)
       Đọc bài thất ngôn bát cú Đường luật “Xuân với thơ” của cụ Tuỳ Bình (TB) tôi chợt nhớ đến “Ông Đồ” trứ danh bằng ngũ ngôn trường thiên của thi sĩ Vũ đình Liên:
                                           “Mỗi năm hoa đào nở
                                            Lại thấy ông đồ già
                                            Bày mực Tàu giấy đỏ
                                            Bên phố đông người qua…”
                                                                          (VĐL – Ông Đồ)
Theo suốt tập thơ TB , hầu hết là thơ Đường luật giống phong cách của các cụ ngày xưa, nghiêm nghị và đạo mạo như…chính cái thể thơ mà cụ TB sở dụng. Có một phần “thơ mới” nhưng cũng rất “nệ vần, đối tứ” khiến cho dáng vẻ bài thơ ấy ngã về cố cựu. Cái đáng trân trọng trong thi tập thơ TB là sự giao tình, xướng hoạ tương tri, đạo cách phong Nho như kẻ sĩ ngày xưa.
Trong bài xướng của Lôi Vũ mời TB…”Thưởng nguyệt”, hai câu kết ông viết:
                                             “Hỏi ai - Nếm đủ mùi cay đắng
                                               Có muốn cùng ta vịnh nguyệt chơi?”
TB bắt bóng và “chơi” liền:
                                              “Trải qua cái thuở thời phiêu bạt
                                               Vịnh nguyệt giờ xin nhập cuộc chơi.”
Tuổi già ai bảo buồn đâu? Ai suy sụp đâu? Nhưng với TB ông vẫn ung dung, đạo hạnh. Trong bài “Đường thong dong” ông tự bạch:
                                               “Nắng mưa dầu dãi không thay hướng
                                                 Sương gió phôi pha chẳng đổi lòng.
                                                Tích đức, tu tâm gìn phẩm hạnh
                                                Cây đời bậc tám đứng thong dong.”
                                                                     (4 câu luận và kết)
Cây đời bậc tám”(ở ngoài tuổi tám mươi) mà minh mẩn thế thì quả không uổng công “Tích đức, tu tâm gìn phẩm hạnh” của ông. 
Trong thơ TB thiên về cái Đạo, cái Tâm, cái nghĩa tình chuẩn mực, cao quí dồn vào một chủ thể : CON NGƯỜI. Thi tập còn “qui tụ” nhiều bài khác của thi hữu tri âm, cùng xướng hoạ, thi đàm làm cho thi phẩm thêm độ dày và phong phú tứ thơ. Thời nay ở bậc các cụ mà được như thế là “thường duyên” lắm lắm. Chẳng thế mà cụ Hàn Giang ngao ngán thế sự phù du:
                                                “Công danh được mất gương soi đó
                                                  Năm tháng tàn phai rõ nét đây.”
                                                                      (Hàn Giang – 2 câu thực)
Không biết cụ Hàn Giang qua 2 câu thơ trên có “nhã ý” gì với TB không? Nhưng ông liền “đáp lễ”:
                                                “Sự nghiệp trong tay vừa mới đó
                                                  Công danh trước mắt mất liền đây.”
                                                                       (Những mong còn mãi – 2 câu thực)
Thật là “kỳ phùng địch thủ”, tương đắc chung đồng. Ai nói người già không biết “nhớ”? Không biết mơ mộng nhỉ? Ở…ngoại bát tuần - Tức là thượng thọ, trên tầng “nhân sinh thất thập cổ lai hy” như ngày xưa Đỗ Phủ đã than. Ấy vậy mà TB còn…”nhớ ngày xưa” rất mẩn tuệ, tỉnh táo kia mà:
                                                  “Ngày xưa ơi! Xa lắc mất rồi.
                                                   Tháng ngày chồng chất mãi dần trôi
                                                    Cánh diều thơ ấu giờ đâu nhỉ?
                                                    Còn lại tuổi già, chỉ vậy thôi!!!”
Và rõ ràng TB còn tinh anh lắm khi ông viết một bài thơ có tình tiết lạ, càng làm cho thơ TB thêm sâu sắc. Đáng kính nể khi ông quan sát cả cuộc đời mẹ con nhà quạ qua …cái tâm của ông:
                                                   “Quạ con vừa mới ra đời
                                                   Tiếng kêu chiêm chíp mẹ ơi đâu rồi?
                                                    Quạ mẹ lặn lội khắp nơi
                                                    Sớm chiều bươn chải tìm mồi nuôi con”
Cho đến một ngày:
                                                  “Quạ mẹ già yếu hết bay
                                                    Quạ con bên mẹ hằng ngày chăm nuôi
                                                    Sớm chiều lặn lội tìm mồi…”
Và cuối cùng TB kết luận theo một triết lý tự nhiên đầy xúc động:
                                                   “Ai ơi. Tình mẹ thiêng liêng,
                                                    Tình ấy chẳng phải chỉ riêng loài người.”
                                                                         (TB - Từ ô bảo mẫu)
     Người Thụy Điễn có một câu nói: “Trẻ đẹp mặt, già đẹp tâm hồn”nghe ra rất đúng khi đọc TB. Ông vốn là thợ sửa máy bay. Nào phải Nho gia hay hạng “thầy đời”, giả…sĩ mà ta thường gặp trong cuộc sống mỗi ngày – Nhưng đọc thơ ông tôi học được nhiều trải nghiệm làm người của tác giả. Đọc “Mừng em tuổi bảy lăm” ta sẽ thấy cái tình lão niên vẫn mặn mà, “tương kính như tân” của tác giả, để biết thêm rằng tình yêu và hạnh phúc của PHẦN TÂM LINH nó cao quí và bất diệt – Không như những kẻ sống vật chất, nông nổi, dục vọng lầm tưởng:
                                                    “Bảy lăm xuân đến tuổi huy hoàng
                                                      Tình nghĩa phu thê thật chứa chan
                                                      Phúc hậu rạng ngời tươi tiết hạnh
                                                     Thiên hương sáng chói đẹp dung nhan.
                                                      Mặn nồng trọn nghĩa vai oằn gánh
                                                      Ngọt mật tròn trao, dạ nặng mang
                                                      Phía trước đường dài nhiều cảnh đẹp
                                                      Cho em rảo bước thỏa  chân vàng.”
                                                                        (TB - Mừng em tuổi bảy lăm)
Đây là bài thơ thất ngôn bát cú có luật bằng, cả 4 vế đề, thực, luận, kết, đối từ, đối nghĩa thật hoàn chỉnh; Nó lại hàm ý hóm hỉnh, yêu thương, tình tứ tuyệt vời .Ôi ! Cái “nghĩa tào khang” ấy ngày nay bị lai căn, giả tạo, dối lừa đang tận diệt - Hỡi ôi!!!
     Đọc thơ TB ta phải mở lòng ra, nghiền ngẫm, nhẫn  nha nhấm nháp cái “dư vị” như thưởng thức những trái chín giữa vườn đời chớ đừng vội nuốt, đừng hời hợt lướt qua như kiểu nhạc công vuốt tay trên dây đàn theo thói quen mà không rành nhạc lý - Bởi qua lăng kính của thi pháp thì phía sau thơ TB là: ĐỜI THƯỜNG , trong cái đời thường đó có mỗi người chúng ta…và chiêm nghiệm, và suy tư cùng bậc thượng niên thi sĩ , để thấy trong thơ ông cái “ Đạo khả đạo phi thường đạo” như Lão Tử đã viết trong Đạo Đức Kinh hơn hai ngàn năm trước.
 Xin cúi chào tác giả và xin trân trọng giới thiệu THƠ TUỲ BÌNH.

                                                                   Huyền Mai Huyền
                                                                            Mạnh đông Canh dần - 2010


 (trích THƠ TÙY BÌNH nxb Thanh Niên -2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét